Blast

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

vô đề

2 quả trứng, một gói mì tôm thế là xong bữa tối. 2 con khỉ kia về quê bỏ mình bơ vơ trên này làm mình cơm không thiết ăn, nước ko thiết uống T_T. Hôm qua sang nhà con bạn ăn rình một bữa mà không biết ngồi kiểu j gãy thành giường nhà nó làm ông chủ nhà chửi um lên.hix.số mình đúng là đen như dog thui. Dạo này rất hay bị bọn bạn nó chỉnh, lí do là kiểu ăn nói bỗ bã.Oh mà có vẻ bọn nó đúng, thấy mình nói bạo mồm bạo miệng hơn chẳng còn biết giữ ý giữ tứ j nữa cả. Chết thật.
Dạo này cũng hay suy nghĩ linh tinh đủ thứ chuyện nào là học hành, công việc, rồi tình yêu tình báo.Rồi phát hiện ra mình nói có vẻ hay nhưng làm thì thật là tồi; chẳng lẽ mình lại là một cái thùng rỗng kêu to??? Không thể như thế được,chưa bao jo nghĩ mình lại là con người như thê. Nhưng mà không biết mình đã tự hứa bao nhiêu lần rồi mà vẫn dậm chân tại chô.Tiếng anh, tiếng em thì lẹt đẹt, môn chuyên ngành cũng chưa biết cái j; không biết sau này ra trường thì mình làm được j nhỉ??? Mà bi jo còn mắc bệnh hay kêu ca, than vãn, ngại khó, ngại khổ. Trời lạnh tí là cả tuần không có buổi nào bình minh được trước 10h, nhìn bài tập tí đã nản rồi,chưa yêu nhưng cũng đã thấy sợ hết cái này đến cái khác. Chắc mình mắc bệnh lo xa.hờ hờ.
Ngồi một mình viết ra cho đỡ chán và mai sẽ dậy đi ăn sáng rồi học thôi, sắp thi rồi.(câu này mình cũng nói cách đây một tuần.hix)

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Nhớ!!!!!!!!

Mệt, trốn học ở nhà, một mình một không gian tưởng được yên bình ai ngờ chủ nhà tới, kiểm tra nhà, hỏi vặn vẹo đủ thứ.nảnPhotobucket .biết thế đi học còn hơn. Dạo này cảm thấy rất là mệt mỏi, đêm thì không muốn ngủ mà ngủ rồi thì không thể dậy được. Mà ngủ thì thể nào cũng sẽ mơ, giấc mơ ko có bắt đầu cũng chẳng có kết thúc chỉ biết nó để lại một cảm giác lo sợ mơ hồ.Photobucket
Mỗi lần như vậy, lại nhớ nhà lắm. Nhớ cách bố ra quét sân đứng chờ con về, nhớ cách mẹ và chị hỏi thăm đi đường mệt không, nhớ câu nói của đứa cháu :" dì Thu mới đi lớp học về đấy", nhớ những buổi tối nhà mình hát karaoke được nghe bố hát cải lương thật là hay, nhớ những lúc nằm chơi mẹ thủ thỉ hỏi chuyện tình cảm ( nhưng chẳng lần nào khai thác được j từ mình cả.he).Không phải lúc nào cũng toàn tiếng cười, nhưng ở nhà luôn có cảm giác yên bình mà nếu không đi học xa chắc mình ko thể cảm nhận hết được. Đôi khi thấy trống trải, thấy cô đơn nhưng vẫn biết rằng bên cạnh mình luôn có gia đình vì vậy vẫn tự nhủ " cuộc sống này còn nhiều điều tươi đẹp lắm, phải sống tích cực lên"Photobucket

Thứ Bảy, 10 tháng 10, 2009

999 năm Thăng Long!!!

Đọc trên kênh 14 thấy cái tiêu đề :" teen Hà Nội sẽ đi đâu vào hôm nay- 999 năm Thăng Long Hà Nội" hí hửng vào xem thấy họ giới thiệu Festival kí ức cầu Long Biên, thành cổ Hà Nội được dựng lại ở khu vực tượng đài Lý Thái Tổ. Mặc dù chẳng còn teen ( ty ròi) nhưng vẫn thích đú theo teen thía là tớ hội ý với khỉ 1( khỉ 3 về quê ròi) rủ thêm mấy mem nữa lượn đi xem thế nào tiện thể pose vài cái về khoe.Với mục đích ban đầu chúng tớ sẽ lượn ra cầu Long Biên chiêm ngưỡng vẻ đẹp của cây cầu được thiết kế với 2 con đường với 2 chủ đề: "cây cầu kí ức và ước mơ cây cầu" ( đấy là tớ thấy kênh 14 viết thế) sau đó sẽ làm một vòng Hồ Gươm và đánh chén j đó rùi về nhà là vừa đẹp ( một kế hoạch thật là hoàn hảo.khặc khặc..)
Hành trình: Vì chỉ có 4 người nên giờ giấc không hề cao su, đúng giờ hẹn chúng tớ xuất phát: Trường Chinh-> Giải Phóng-> Lê Thanh Nghị-> Đại Cồ Việt-> phố Huế đến đây gặp một trở ngại là con đường quen thuộc để đi đến cầu LB đã bị chặn nên bọn tớ phải tìm hướng khác. Vì không biết đường nên tớ đặt trọn niềm tin vào khả năng dẫn đường của bạn Sơn, thấy bạn đi rất nhanh không cần hỏi đường tớ nghĩ chắc là bạn ấy biết rõ nên cứ vô tư ngắm trời đất, người qua đường thôi được một lúc thì nghe thấy tiếng còi...thì ra bạn ấy đi vào đường một chiều ( đoạn này bạn ấy bảo :" đi tí nữa là đến rồi, nhưng sợ bị bắt nên thôi quay lại ) và từ đấy thì tớ chẳng còn nhớ rõ tớ đã đi trên những con đường nào nữa: Quán Thánh,Lý Quốc Sư, hàng Ngang, Cửa Bắc, Kim Mã,...lòng vòng một hồi thì quay về Quán Thánh :)) đi tiếp bọn tớ đến Thụy Khê thì bạn ấy lại phát biểu một câu " thế này thì gần Cầu Giấy à".ak ak....nhưng chưa nản lòng đi tiếp thì đến con đường Trần Phú, đến đoạn này phải nhờ đến bản đồ trên đt, nhìn một hồi, bạn Sơn bảo được rồi đi thôi làm tớ hi vọng quả này sắp đến nơi rồi...vậy mà ko phải.hix...đi một lúc nữa thì lại phải hỏi đường và trớ trêu thay hỏi ngay vào mấy ku cũng đang đi hỏi đường.ak ak...đến đây bọn tớ thay đổi kế hoạch, thôi thì tìm đường ra Hồ Tây cũng được. Đi được đoạn thì ra Hoàng Hoa Thám-> Văn Cao ( quả này đi thăm Lăng Bác lun) ;)). Xem lại bản đồ chúng tớ lại quay lại HHT lần này đi hết con đường HHT thì đến Lạc Long Quân rồi đến Âu Cơ và cuối cùng thì lại đến được cầu LB. Đến lúc này thì mắt cay, đầu ong ong nhìn cầu không còn j đẹp nữa, cũng chẳng còn hứng để pose ảnh nên bọn tớ quyết định lượn đi tìm quán ăn và địa điểm dừng chân là quán ốc ở Lạc Trung. Có lẽ vì đi mất nhiều năng lượng quá nên gọi món nào ra món đấy bị xơi hết vèo.Xong xuôi nhấc mông đi về, kết thúc một ngày lễ lớn.hehe. Dù sao cũng cảm ơn bạn Sơn nhiều nhiều, cho bọn tớ có cơ hội được mở mang tầm mắt, biết được HN cũng rộng lớn thía nào chứ Hà Nội không chỉ là con đường từ nhà trọ đến trường mà suốt 2 năm qua bọn tớ vẫn đi. hí hí.

Thứ Hai, 14 tháng 9, 2009

Người ta lớn để làm gì???

Nhớ lúc bé, rồi khi còn đi học, lúc nào cũng mong được chóng lớn, lớn để làm những việc mình thích, để thực hiện những ước mơ của mình, để mọi người tôn trọng ý kiến của mình, được tự chứng tỏ mình...

Theo Vietnamnet


19 tuổi, tuổi chưa là người lớn hoàn toàn, nhưng cũng chẳng là trẻ con nữa. Bước những bước chân đầu tiên vào đời, cái tuổi tự mình làm chủ cuộc sống, cũng có thể gọi một phần nào đó là “lớn”, đã biết tự sắp xếp, tự chịu trách nhiệm cuộc sống cho mình, mới thấy “lớn” không như những mong ước ngày bé.

Người ta “lớn”, tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, rồi những thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận. Có những sự thất bại nặng nề làm con người hụt hẫng, suy sụp nhưng khi ta đã “lớn”, ta phải tự mình nhận về những nỗi buồn của riêng mình.

“Lớn” là biết cảm nhận cuộc sống, biết buồn, biết đau khổ, biết tính toán cho mỗi ngày mới. Biết buồn khi gặp thất bại, biết chia sẻ với những nỗi đau, phải giấu đi những suy nghĩ thật của mình để mong người khác vui lòng.

Khi ta “lớn”, trong mỗi nụ cười dường như vẫn ẩn trong đó những lo toan, những nỗi buồn, những tính toán cho những ngày tới. Hiếm khi “lớn” mà ta được cười thoải mái, vô tư như ngày còn bé. Có những chuyện buồn, trắc trở trong cuộc sống, khi “lớn” ta phải giấu kín trong lòng, không thể chia sẻ với ai, không như ngày bé có thể vô tư chia sẻ với bố mẹ.

“Lớn” là ta mất đi sự thoải mái trong tâm hồn, để từng ngày trôi qua, người ta có thêm nhiều điều để suy nghĩ, từ đó trưởng thành hơn mỗi ngày.

Người ta đã “lớn” khi nhìn cuộc sống bằng con mắt thực tế hơn, không còn mơ mộng những ước mơ cao đẹp như ngày trước. Khi “lớn” ta chỉ biết sống cho ngày hôm nay, cho những công việc của buổi sáng, buổi chiều, buổi tối, cho những việc của hôm nay, ngày mai, tuần này, tuần sau. Đâu còn những giờ phút ngẩn ngơ bên sân trường mơ một tương lai thật đẹp, một tương lai mà chỉ có những ước mơ về một cuộc sống dễ dàng.

“Lớn” để biết lo lắng nhiều hơn cho người thân, bạn bè.

“Lớn” là phải biết cho nhiều hơn là nhận, cho đi những tình cảm yêu thương của mình đến người xung quanh, không còn vô tư nhận về những sự quan tâm của bố mẹ, bạn bè mà không nghĩ đến sự đáp trả.

“Lớn” là khi người ta biết xấu hổ về những thất bại, biết tự hào với những thành công, biết cuộc sống còn những điều chưa tốt, biết tìm cho mình một cuộc sống thật tốt.

“Lớn” để ta hiểu rằng không có một điều gì có thể dễ dàng như mình mong muốn, cuộc sống là những khó khăn, thử thách, muốn đạt được những điều mong muốn phải cố gắng rất nhiều, cuộc sống không là một món quà tặng mà nó là sự cố gắng hết mình để nhận lấy.

Và khi đã “lớn”, ta mới hiểu rằng khi ta lớn lên hằng ngày là thời gian những người thân ở lại bên ta càng ngắn lại, nhận biết rằng cuộc đời là những sự ly tan, không có gì là mãi mãi.
(Ảnh minh họa)

Khi ta “lớn” ta mới hiểu những niềm hạnh phúc của tuổi thơ quí giá biết nhường nào và biết tiếc nuối những gì đã qua.

“Lớn” để ta cảm nhận rõ ràng nhất tình cảm mọi người dành cho mình, đó không chỉ có sự yêu thương mà còn có cả những sự ganh ghét, sự khinh thường, sự dối trá. Tất cả như thử thách mà mỗi người phải vượt qua trên con đường của mình và đôi lúc ta tưởng chừng không vượt qua được để qua mỗi thử thách lại thấy mình lớn hơn và trưởng thành hơn.

“Lớn” là xa rời tuổi thơ, tự đứng lên bằng chính đôi chân của mình, từ đó thấy cuộc sống này không hề đơn giản mà trái lại còn nhiều những nỗi buồn, những sự thất bại và còn đó cả những nỗi đau.

19 tuổi, liệu như vậy đã lớn chưa?

Lớn để thấy mình mất đi nhiều điều tốt đẹp, mất đi sự hồn nhiên; lớn để thấy nhiều điều không đẹp của cuộc sống, thấy mình mệt mỏi trong từng ngày trôi qua, lớn để cảm thấy mình quá bé nhỏ trong biển lớn cuộc đời mênh mông…

Vậy người ta lớn để làm gì…?