Blast

Chủ Nhật, 22 tháng 11, 2009

vô đề

2 quả trứng, một gói mì tôm thế là xong bữa tối. 2 con khỉ kia về quê bỏ mình bơ vơ trên này làm mình cơm không thiết ăn, nước ko thiết uống T_T. Hôm qua sang nhà con bạn ăn rình một bữa mà không biết ngồi kiểu j gãy thành giường nhà nó làm ông chủ nhà chửi um lên.hix.số mình đúng là đen như dog thui. Dạo này rất hay bị bọn bạn nó chỉnh, lí do là kiểu ăn nói bỗ bã.Oh mà có vẻ bọn nó đúng, thấy mình nói bạo mồm bạo miệng hơn chẳng còn biết giữ ý giữ tứ j nữa cả. Chết thật.
Dạo này cũng hay suy nghĩ linh tinh đủ thứ chuyện nào là học hành, công việc, rồi tình yêu tình báo.Rồi phát hiện ra mình nói có vẻ hay nhưng làm thì thật là tồi; chẳng lẽ mình lại là một cái thùng rỗng kêu to??? Không thể như thế được,chưa bao jo nghĩ mình lại là con người như thê. Nhưng mà không biết mình đã tự hứa bao nhiêu lần rồi mà vẫn dậm chân tại chô.Tiếng anh, tiếng em thì lẹt đẹt, môn chuyên ngành cũng chưa biết cái j; không biết sau này ra trường thì mình làm được j nhỉ??? Mà bi jo còn mắc bệnh hay kêu ca, than vãn, ngại khó, ngại khổ. Trời lạnh tí là cả tuần không có buổi nào bình minh được trước 10h, nhìn bài tập tí đã nản rồi,chưa yêu nhưng cũng đã thấy sợ hết cái này đến cái khác. Chắc mình mắc bệnh lo xa.hờ hờ.
Ngồi một mình viết ra cho đỡ chán và mai sẽ dậy đi ăn sáng rồi học thôi, sắp thi rồi.(câu này mình cũng nói cách đây một tuần.hix)

Thứ Hai, 2 tháng 11, 2009

Nhớ!!!!!!!!

Mệt, trốn học ở nhà, một mình một không gian tưởng được yên bình ai ngờ chủ nhà tới, kiểm tra nhà, hỏi vặn vẹo đủ thứ.nảnPhotobucket .biết thế đi học còn hơn. Dạo này cảm thấy rất là mệt mỏi, đêm thì không muốn ngủ mà ngủ rồi thì không thể dậy được. Mà ngủ thì thể nào cũng sẽ mơ, giấc mơ ko có bắt đầu cũng chẳng có kết thúc chỉ biết nó để lại một cảm giác lo sợ mơ hồ.Photobucket
Mỗi lần như vậy, lại nhớ nhà lắm. Nhớ cách bố ra quét sân đứng chờ con về, nhớ cách mẹ và chị hỏi thăm đi đường mệt không, nhớ câu nói của đứa cháu :" dì Thu mới đi lớp học về đấy", nhớ những buổi tối nhà mình hát karaoke được nghe bố hát cải lương thật là hay, nhớ những lúc nằm chơi mẹ thủ thỉ hỏi chuyện tình cảm ( nhưng chẳng lần nào khai thác được j từ mình cả.he).Không phải lúc nào cũng toàn tiếng cười, nhưng ở nhà luôn có cảm giác yên bình mà nếu không đi học xa chắc mình ko thể cảm nhận hết được. Đôi khi thấy trống trải, thấy cô đơn nhưng vẫn biết rằng bên cạnh mình luôn có gia đình vì vậy vẫn tự nhủ " cuộc sống này còn nhiều điều tươi đẹp lắm, phải sống tích cực lên"Photobucket