Một tuần thả trôi với những cảm xúc lẫn lộn, có vui,có mong, có chờ, có hi vọng, có thất vọng,có buồn và có cả khóc...thế đã đủ chưa nhỉ? Chắc là chưa nhưng đến lúc phải dừng lại rồi.
Nó hỏi 3 người bạn: "tao là người thế nào hả mày?"
Người thứ nhất: " người không biết yêu ai cả"
Người thứ hai: " Quan tâm đến mình trước tiên"
Người thứ ba: " oh, tao cũng thấy thế" rồi lại" không tao chẳng thấy thế j cả"
Nó từng tự tin rằng có thể mình ko phải là người tốt nhưng chí ít mình cũng biết quan tâm đến người khác. Nghe xong 3 câu trả lời niềm tin đó bị lung lay, thực sự thấy buồn và lo lắng.
Nó từng tự tin rằng mình không xinh, không giỏi giang nhưng mình là người mạnh mẽ Nhưng khi gặp một chút vấn đề không như ý nó rơi vào tình trạng mất tự tin ngay lập tức.
Nó cũng luôn tự hào khoe với mọi người rằng bạn thân nó toàn những đứa chơi với nhau từ hồi còn học mẫu giáo.Nhưng nó có thực sự hiểu họ không?
Đến giờ nó nhận ra những j nó vẫn tự tin từ trước tới nay có lẽ chỉ là vỏ bề ngoài.
Nó luôn sống khép mình bởi nó sợ người khác làm tổn thương nó( mà đã ai làm tổn thương được nó, chỉ có nó làm tổn thương người khác thôi).
Nó không chia sẻ những suy nghĩ của nó cho những người bạn không phải chỉ vì nó không biết phải nói thế nào mà vì nó sợ họ sẽ cười nó.
Nó luôn sống trong sự nghi ngờ và sợ bị tổn thương như vậy đấy. Giờ thì nó muốn thay đổi, cũng chưa biết phải bắt đầu từ đâu nhưng có lẽ là học cách biết chia sẻ trước.
Cảm ơn một người đã cho nó biết thêm một cảm xúc mới
Cảm ơn một người đã thẳng thắn với nó
Cảm ơn một người đã lắng nghe nó.